Lương Thế Vinh – Trạng nguyên đa tài

Sử sách đã hết lời ca ngợi Lương Thế Vinh, đánh giá ông là con người có tài kinh bang tế thế, một con người “tài hoa danh vọng vượt bậc”.

0
1153

Sử sách đã hết lời ca ngợi Lương Thế Vinh, đánh giá ông là con người có tài kinh bang tế thế, một con người “tài hoa danh vọng vượt bậc”.

Lương Thế Vinh, tự là Cảnh Nghị, hiệu là Thụy Hiên, sinh ngày mùng 1 tháng 8 năm Tân Dậu (1441) trong một gia đình nông dân có học ở làng Cao Hương, huyện Thiên Bản, trấn Sơn Nam (nay là thôn Cao Phương, xã Liên Bảo, huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Định).

Từ nhỏ Lương Thế Vinh đã nổi tiếng là thần đồng bởi sự nhanh trí trong học tập và khả năng sáng tạo các trò chơi. Năm 22 tuổi ông đỗ Trạng Nguyên khoa Quý Mùi – khoa thi có 1400 cử nhân dự thi và chọn 44 tiến sỹ. Ông ra làm quan dưới triều vua Lê Thánh Tông với các chức: Trực học sĩ, Thị thư và Chưởng viện sự ở viện Hàn lâm. Ông có tài ngoại giao, thường giúp vua soạn thảo thơ văn từ bang giao và tiếp đón sứ thần nước ngoài.

Lương Thế Vinh còn là một nhà giáo dục tài năng, quan tâm đến cả dạy tri thức và đạo đức. Với phương pháp dạy học trò cách học thông minh, học ra học, chơi ra chơi, ông đã có nhiều học trò đỗ đạt cao. Ông biên soạn Đại thành toán pháp –  cuốn sách giáo khoa toán đầu tiên ở nước ta, đồng thời chuyên khảo sát việc tạo tác các công trình cần đến toán học. Ông được coi là giáo sư nghề toán và nhân dân yêu mến gọi là Trạng Lường. Bên cạnh việc tinh thông toán pháp, Lương Thế Vinh còn nổi tiếng về văn chương, âm nhạc. Ông chính là tác giả của cuốn Hý phường phả lục – tác phẩm lí luận đầu tiên về nghệ thuật hát cổ truyền.

Trạng nguyên Lương Thế Vinh mất ngày 26 tháng 8 năm Bính Thìn (1496) tại quê nhà, thọ 55 tuổi. Đền thờ ông được xây dựng trên nền nhà cũ tại Giáp Nhất, làng Cao Hương.

Dù đã mất nhưng hình ảnh vị trạng nguyên Lương Thế Vinh còn sống mãi trong tâm thức mọi người bằng truyền thuyết, giai thoại về cuộc đời, sự nghiệp, tài đức và lòng yêu dân, yêu nước của ông. Lương Thế Vinh thật xứng đáng là một trong những danh nhân văn hóa kiệt xuất của dân tộc.

BÌNH LUẬN